VIết Tào Lao

Món Quà Sinh Nhật

“Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi anh…”

Câu hát dễ thương nhất trong bài hát của Bích Phương làm nó cứ tủm tỉm cười mỗi khi nghe đến. “Nghe cứ như chuyện tình bị cả thế giới ngăn cản ấy nhễy :)) “- nó thầm nghĩ, tự nghĩ rồi tự cười. Cũng cái tật hay lẩm bẩm một mình thế mà bạn bè cứ bảo nó thần kinh bất ổn, riết rồi chắc là do tiếng lành đồn xa nên nó ế luôn tới giờ.

… … …

Chiều thứ 7 mệt nhọc trôi qua trong cái nóng oi bức, thân hình nó cũng chẳn nhỏ nhắn gì mà được cái lại thừa mỡ nên càng nóng nó càng  đổ quạu. Đã vậy con chiến mã còn bị hư, cặm cụi từ trưa đến giờ sửa mãi mà không được càng làm nó nổi điên hơn. Quên mất là đang sửa xe trứơc hiên nhà, nó bực dọc nằm dài ra la lối om xòm cho đỡ bực mặc cho hàng xóm mắt chữ A mồm chữ O nhìn. Tiếng dép lẹp xẹp của mẹ đi tới:

– Thần kinh, làm gì mà la um lên thế, ông Bảy chửi cho bây giờ.

– Ớh, mấy giờ rồi mà còn chửi, con tưởng ổng chỉ chửi khi nào làm ồn buổi trưa ổng ngủ trưa thôi chứ. – nó ngoác mồm lên hỏi.

– Ổng bệnh hai bữa nay rồi, nhà đâu có ai, có mỗi cái Linh nó ở nhà với ổng từ sáng đến chiều tối mẹ nó mới về. Tý mày đem cháo qua cho ông cháu nó đi.

– Òh dạ, con biết rồi, mẹ để trên bàn đi con tắm ra con đem qua.

Nó đặc biệt thích qua nhà ông Bảy, chả phải bên đó có cóc ổi mía ghim gì mà vì ông chơi đàn ghita rất hay, ông hứa dạy nó chơi hoài mà vẫn chưa học đuợc, khi thì ổng bận khi thì nó đi học. Nhưng đó chỉ là lý do phụ thôi, lý do đặc biệt chính đáng hơn là nó qua để “địa” cái Linh cháu ông Bảy. Con bé nhỏ hơn nó vài tháng, có nụ cười rất duyên với nước da bánh mật, đôi mắt trong veo như hai hòn bi ve cứ long lanh long lanh mà ngơ ngác nhìn nó mỗi khi nó làm trò gì quái đản. Mà con bé cũng buồn cười, chả bao giờ con bé thắc mắc xem nó làm trò gì, mỗi khi thấy nó hí hoáy cặm cuội ngoài sân là con bé lại thò đầu sang xem nó làm cái gì rồi cứ đứng thế mà nhìn, mà cười. Mỗi lần thế nó thấy vui vui vì làm cho cô bé cười, chẳng rõ nó có thích cô bé không nhưng mà cô bé nhờ gì nó cũng ừh chắc thừa hưởng máu dại gái từ ông anh hai đây mà =]]

… … …

Nó thích mưa, cô bé cũng thích mưa. Nhưng nó thích tắm, còn cô bé chỉ thích ngắm.

Chiều chủ nhật mưa to, nó đội mưa chạy qua đem cháo cho ông Bảy. Mẹ cái Linh hôm nay tăng ca nên làm luôn cả chủ nhật đến tận chiều mới về. Cô bé đón nó bằng cây dù thủng 1 lỗ to tướng mà thủ phạm chính là nó, cô bé đứng bên này nhường cho nó cái lỗ bên kia của cây dù, này thì tha hồ mà tắm nhé =]]] Cô bé thì cứ đi vội vì trời mưa mà nó thì cứ từ từ tàn tàn, mấy khi được đi dưới mưa như này với cô bé. Không vì tô cháo chắc nó kéo cô bé đứng luôn ngoài mưa cho lãng mạng (rõ thần kinh =]] ) Đợi tô cháo đưa đến tận tay ông Bảy rồi, nó mới kéo cái Linh ra 1 góc, hý hoáy lấy trong túi một thứ.

– A có cái này cho Mén nà. – Mén, cái tên nó tự đặt cho cái Linh, nó bảo Linh ai cũng gọi, nó phải đặc biệt không giống mọi người, thế là nó gọi con bé bằng Mén.

– Gì dậy anh, em không có ăn kẹo đâu áh nha.

– Biết rồi, kẹo đâu mà kẹo. Thích mưa phải hông, cho cái này nè.

Nó móc trong túi ra 1 sợi dây bằng chỉ bện có cột cái chai thủy tinh nhỏ xíu, trong cái chai có 1 cái mầm cây sen đất bé tí tì ti, trông cực dễ thương.

– Woa, ở đâu dzạ, dễ thuơng quá ta. Mà cái này thì có liên qua gì đến mưa ???

– Não phẵn dữ mại, sen đất kén nước lắm, nước mưa tự nhiên thì mọc lên đẹp chứ nước máy nó không mọc đâu. Mỗi lần mưa hứng lấy mấy giọt cho dzô, chờ nó mọc coi đẹp hông?

– Cha, hay dữ ta. Anh mua ở đâu dạ ???

– Mua gì, hàng độc quyền đó àh. Anh làm đấy, vãi chưỡng chưa =]]]

– Hí hí hí, cám ơn anh nha. Mà sao anh tặng Mén vậy ??? Nhân dịp gì àh ???

– Ờh, quà sinh nhật.

– Ủa sinh nhật Mén chưa tới mà, còn lâu mà ???

– Ờh, hông phải sinh nhật Mén, sinh nhật anh…

– Í hí hí, sinh nhật anh mà em được tặng quà. Ngộ dữ ha.

– Gì đâu ngộ, tặng quà nhỏ rồi giờ đòi lại quà lớn nè.

– Gì đòi quà lớn hả, em hông có tiền mua quà lớn cho anh đâu nha.

– Khỏi mua, đưa tai nói nhỏ cho nghe.

“Tối nay Mén đi ăn kem với anh nghe”

… … …

– Dạ :”> …

(4/11 – ST)

 

 

Advertisements
Categories: VIết Tào Lao | Leave a comment

Má Lúm Đồng Tiền

Mưa lất phất, ai cũng tay ô tay dù chạy vội vã như tránh những giọt nước từ cơn mưa đầu mùa. Nó chẳng có ô, cũng chẳng thèm chạy. cứ từ từ mà đi nhỉ ??? Dù sao thì tắm mưa cũng được, đỡ tốn nước nhà lại đỡ mắc công phải lục đục đi tắm =]] (lười khiếp) – nó tự nhủ rồi lơn tơn bước đi trên con đường quen thuộc mà ngày nào nó cũng đi đi về về 1 mình. – Này bé gì ơi, bé gì ơi … – Bao tuổi mà gọi người ta bé ơi bé àh đấy ??? – tóc đuôi gà đong đưa quay ngoắt lại quăng cho nó 1 cái liếc xéo bén như dao. – Ờh thì không biết, nhưng lùn hơn thì gọi là bé chứ gọi bằng gì bây giờ… – gãi đầu gãi tai gãi các thứ có thể gãi, triệu chứng thấy gái xinh đây mà =]]] – Vô duyên, lùn thì đã làm sao. Mà gọi tui làm gì, có quen nhau đâu mà gọi ? Má lúm đồng tiền với cái răng khểnh lẽ ra dễ thương biết mấy nếu mà cô bé cười với nó, mỗi tội cô bé không cười mới chết chứ 😦 ai bảo gọi người ta là bé – Này, anh có nghe tui hỏi không đấy ?? ANh gọi tui làm gì ?? Không có gì thì tui đi đó nghe… – Ơh có, có. Bé làm rơi cái thẻ sinh viên này. – Ơh thế ạh, cám ơn nhé. Nhưng nhặt thẻ của người ta, biết tên rồi sao không gọi tên mà bé bé hoài thế. (Mình có bé đâu >”<) Quay ngoắt đi không đợi nó nói thêm câu nào, tóc đuôi gà đong đưa trogn chiếc áo sơmi carô đỏ. “Dáng người bé tý mà đanh đá khiếp nhỉ – Thanh Thảo – tên cũng xinh như người ấy.” – Về đến nhà rồi mà nó cư lẩm bẩm cái tên cô bé, chắc cái đồng tiền trên đôi gò má ấy hớp hồn nó rồi. Chỉ biết mỗi cái tên với trường, tìm thế quái nào mà ra đuợc chứ – “Không lẽ đứng trước cổng chờ như bố đón con gái thế àh..” – tự suy nghĩ rồi từ từ nó tự chìm vào giấc ngủ, không biết mơ thấy gì mà cười mỉm mỉm như thằng bệnh ấy, thấy cái răng khểnh đó chăng ??? … … … – 2 ngày liền rồi đấy, nhất định không đi ngang con đường này nữa àh, cô bé bán chanh kia >”< – Ai bán chanh đấy, anh chờ ai àh ? Giật bắn mình vì tiếng nói sau lưng, nó quay lại thì thấy cô bé đã đứng sau lưng nó từ lúc nào. Vẫn tóc đuôi gà, vẫn áo sơmi carô với chiếc cặp quai xéo đấy, cô bé thấp hơn nó cả gang tay. Chờ đợi cho đã đến khi gặp cô bé thì nó lại tiếp tục gãi đầu gãi tai… – A có chí àh, sao lần nào gặp a cũng gãi đầu thế ? – Cô bé cười tươi, khác hẳn với vẻ chanh chua đanh đá hôm nọ. – Không, mà bé đi đâu đấy ? – Lại bé – Không bé nữa nhé, tui 24 tuổi rồi đấy, tui tên Thảo. Anh còn gọi bé nữa đừng trách tui nha. – Rồi rồi, không bé nữa. Người có chút xíu mà dữ quá >”< Thế đi đâu đây ? – Đến trả ơn anh vụ lần trước, không phải có nguời đứng đây chờ tui đến trả ơn àh ? – Cười híp mắt để lộ chiếc răng khểnh, nó chết chắc rồi, xinh quá đi mà. – Àh kèo thơm thế, thế thì kem nhé, kem vừa rẻ vừa ngon lại tốt nhất cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ nữa này. =]]] Cô bé bụm miệng cười, hai lúm đồng tiền xinh ơi là xinh – “Ừh rồi, thì đi” Hôm ấy, trời cũng mưa lất phất…

(4/9 – ST)

Categories: VIết Tào Lao | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.

Hoa Hồng Xứ Lạ

A Haven to Hide...

LEANNE COLE - The Photographer's Mentor

Fine Art Photographer ~ Daring to be Different

Chiên Lạc Trở Về

Ta sẽ tìm con chiên lạc mất, dắt con chiên bị đuổi trở về, rịt lành con chiên bị thương và làm cho con chiên yếu được mạnh. [Ê-xê-chi-ên 34:16a]

Con Mèo

JUST DRIVE ME TO ANYWHERE...

I'M A FREE BITCH

Trần Hoàng Ngọc Bích